[GL] Chị Dâu, Xin Đừng Trốn Em

[32/33]: Chương 32 Một Cuộc Hôn Nhân Sai Người



Trước câu nói đầy tính sát thương của Ninh Tịch Lâm, tôi và chị đều chẳng biết phải trả lời thế nào.


Anh biết rõ người tôi chờ đợi chỉ có Ninh Tịch Dao.


Biết rõ cuộc hôn nhân này ngay từ đầu đã là giả.


Và càng biết rõ hơn ai hết, tôi chưa từng muốn trở thành chị dâu.


Đặc biệt là khi người tôi thật sự muốn ở bên...


Lại chính là em gái anh — Ninh Tịch Dao.


Đúng...


Trong mắt người đời, chúng tôi là những kẻ đê hèn.


Sai với tạo hóa, khi hai người phụ nữ lại đem lòng yêu nhau.


Sai với gia đình, khi mối quan hệ giữa chị dâu và em chồng đã vượt qua giới hạn vốn không nên tồn tại.


Sai với những khuôn phép mà người đời vẫn luôn dùng để phán xét chúng tôi.


Nhưng có một điều tôi chưa bao giờ cho là sai...


Đó là yêu chị.


Trên đời này mấy ai từng thật sự hỏi lòng mình rằng...


Khi bước vào tình yêu có thật sự biết đến những ranh giới ấy hay không?


Hay ngay từ đầu, những ranh giới ấy chỉ là thứ con người đặt ra để ngăn cản những trái tim đã lỡ tìm thấy nhau?


Dù phía trước là những lời cay nghiệt, những ánh mắt khinh khi, dù bất kỳ ai phản đối, dù cả thế giới có quay lưng...


Tôi vẫn không hối hận.


Bởi nếu một lần nữa được lựa chọn giữa sự sống và tình yêu, tôi vẫn sẽ bước về phía chị.


Vẫn sẽ đưa tay nắm lấy bàn tay ấy.


Và vẫn sẽ yêu chị, bất chấp tất cả.


Dù cái giá của tình yêu này là cả mạng sống của tôi.


Đừng bắt tôi chọn giữa đúng và sai.


Bởi tình yêu vốn chẳng có đáp án đúng hay sai, tôi chỉ muốn được chọn người mà trái tim mình đã lỡ rung động.


Tịch Lâm không nhịn được mà tiếp tục lên tiếng.


Anh từ từ tiến đến, ánh mắt lạnh lẽo ghim thẳng vào Tịch Dao — người em gái mà anh từng hết lòng bảo vệ.


— Tại sao mày dám làm vậy với tao?


Tịch Dao không trả lời.


Chị chỉ đứng đó, bàn tay siết chặt đến run rẩy.


Đây là lần đầu tiên tôi nghe rõ mồn một Tịch Lâm xưng “mày – tao” với chị.


Lần đầu tiên anh không còn xem chị là đứa em gái mà anh từng che chở.


Lần đầu tiên, sự tức giận đã lấn át hoàn toàn tình thân giữa hai người.


Tôi nhìn Tịch Lâm, rồi lại nhìn Tịch Dao.


Chỉ một tiếng “mày” thôi, nhưng dường như đã kéo theo tất cả những tổn thương mà anh cố giấu kín bấy lâu.


Tịch Dao vẫn im lặng.


Chị không biện minh.


Cũng không né tránh.


Tịch Dao mà tôi biết sẽ không bao giờ giải thích.


Chị ấy hiểu rõ, dù có nói bất cứ điều gì vào lúc này, cũng chẳng thể khiến người anh trai trước mặt nguôi giận.


Tịch Lâm bật cười cay đắng.


— Tao đã từng tin mày hơn bất kỳ ai...


Giọng anh khàn đi.


— Vậy mà người cuối cùng đâm sau lưng tao... lại chính là mày.


— Tao đã nhường cho mày tất cả. Từ nhỏ đến lớn, thứ gì mày muốn, tao đều có thể cho mày.


Anh dừng lại trước mặt chị, giọng mỗi lúc một trầm xuống.


— Nhưng tại sao đến cô ấy... mày cũng muốn giành?


Tôi chết lặng.


Tay chân tôi luống cuống, chẳng biết phải làm gì để ngăn họ lại.


Vì tôi chính là nguyên nhân.


Là tội đồ đã châm ngòi cho cuộc đối đầu giữa hai anh em nhà họ Ninh.


Không khí trong dinh thự mỗi giây trôi qua càng trở nên ngột ngạt đến nghẹt thở.


Tôi có thể cảm nhận rõ cơn thịnh nộ đang cuộn trào giữa hai người, như một ngọn lửa chỉ chực chờ bùng nổ.


Một người là anh trai của chị.


Một người là người tôi yêu.


Và giờ đây, cả hai đang đứng đối diện nhau, chỉ vì Kiều Nhã Tâm.


Một cô gái bình thường đến mức chẳng có gì đặc biệt để họ phải vì tôi mà đối đầu.


Không gia thế hiển hách.


Không quyền lực.


Tịch Lâm siết chặt nắm tay.


Tịch Dao cũng không lùi bước.


Tôi sợ rằng chỉ cần thêm một câu nói nữa thôi...


Mọi thứ sẽ thật sự không thể cứu vãn.


Tịch Dao ngẩng đầu, như thể đã gom hết chút can đảm cuối cùng còn sót lại, nhìn thẳng vào mắt anh trai mình.


— Bởi vì cô ấy không phải một món đồ để anh nhường cho tôi.


— ...


— Cô ấy là người tôi yêu.


Bàn tay Tịch Lâm khựng lại.


Anh nhìn tôi, rồi lại nhìn Tịch Dao.


Ánh mắt từ tức giận dần chuyển thành đau đớn.


— Mày yêu cô ấy?


Tịch Dao không né tránh.


— Phải.


Một chữ thôi, nhưng giống như nhát dao cứa thẳng vào lòng người đối diện.


Tịch Lâm cười khẽ.


— Còn tao thì sao?


Tôi sững sờ.


Một nỗi sợ hãi vô hình chậm rãi siết lấy lồng ngực.


Anh nhìn tôi, ánh mắt đỏ ngầu.


— Em biết rõ tôi yêu em đến mức nào... vậy mà cuối cùng, em vẫn chọn nó?


Tôi muốn nói gì đó.


Nhưng cổ họng nghẹn cứng.


Tịch Dao bất ngờ bước lên, chắn trước mặt tôi.


— Đừng ép em ấy.


Tịch Lâm nhìn bàn tay chị đang che chắn cho tôi, ánh mắt lập tức tối sầm.


— Mày còn dám đứng trước mặt anh mày để bảo vệ vợ tao?


“Vợ tao” sao?


Trong hoàn cảnh này, lẽ ra đó phải là lời níu giữ của một người chồng dành cho người vợ mình yêu.


Nhưng tôi lại chẳng thể cảm thấy hạnh phúc.


Bởi hai chữ “vợ tao” vốn dĩ chưa bao giờ thuộc về Tịch Lâm.


Và tôi cũng chưa từng là người xứng đáng để đón nhận nó.


Trái tim tôi...


Từ rất lâu rồi, đã thuộc về một người khác


— Nếu anh muốn trách, cứ trách tôi.


Tịch Dao siết chặt tay.


— Nhưng đừng động đến em ấy.


Và lần đầu tiên trong đời, họ không còn đứng về cùng một phía.


Chỉ vì cùng yêu một người.


Ngay tức khắc, Tịch Lâm giơ tay lên, định giáng xuống mặt Tịch Dao.


Tôi không thể để chuyện đó xảy ra.


Không kịp suy nghĩ, tôi lập tức chạy vọt lên.


Chát!


Âm thanh vang lên chói tai, xé toạc bầu không khí ngột ngạt trong dinh thự.


Cơn đau rát lập tức truyền từ má xuống tận mang tai.


Tôi đưa tay ôm lấy bên má đang nóng ran, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.


Tôi chưa từng nghĩ...


Cái tát ấy cuối cùng lại rơi xuống người tôi.


Tôi nghiêng mặt sang một bên, cả người chết lặng.


Trong vài giây ngắn ngủi, tôi thậm chí quên mất phải cảm thấy đau.


Chỉ có tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực, cùng một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.


Tôi đã đỡ thay chị cái tát ấy.


Điều khiến tôi sợ hãi hơn cả cơn đau trên má, chính là sự lạnh lẽo trong ánh mắt anh.


Tịch Dao hoảng hốt đẩy Tịch Lâm ra.


— Anh làm gì vậy?!


Tịch Lâm đứng sững.


Bàn tay vừa đánh tôi vẫn còn giơ giữa không trung.


Anh nhìn lòng bàn tay mình, rồi chậm rãi nhìn sang tôi.


Cả người anh run lên.


Sự phẫn nộ ban nãy như tan biến trong khoảnh khắc, chỉ còn lại vẻ kinh hoàng và hối hận.


Môi anh mấp máy..


— Anh...


Giọng nói nghẹn lại.


Anh nhìn vết đỏ đang dần hiện lên trên má tôi.


— Anh... xin lỗi.


Tịch Dao lập tức ôm tôi vào lòng, che chắn trước người tôi.


Cánh tay chị siết chặt, như muốn dùng chính cơ thể mình ngăn cách tôi khỏi mọi tổn thương phía trước.


Tôi nép vào lòng chị, vẫn còn chưa kịp hoàn hồn.


Chị ngẩng đầu, ánh mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào anh trai mình.


— Anh vừa đánh em ấy... Thật sự muốn em phải hận anh sao?


Tịch Lâm không đáp.


Anh chỉ đứng đó, nhìn bàn tay mình như thể chính anh cũng không thể tin được người vừa giáng cái tát ấy xuống lại là mình.


Cả căn phòng chìm vào im lặng.


Chỉ còn tiếng thở nặng nề của cả ba người.


Và tôi chợt nhận ra...


Cái tát ấy không chỉ đánh vào mặt tôi.


Nó cũng là phút giây khiến mối quan hệ giữa hai anh em thật sự vỡ nát.


Tịch Dao bỗng hóa thành một con thú dữ.


Dường như việc Tịch Lâm ra tay với tôi đã chạm đến giới hạn cuối cùng của chị.


Bao năm trôi qua, Tịch Dao vẫn luôn như vậy.


Chị có thể nhẫn nhịn rất nhiều chuyện, có thể chịu đựng những lời tổn thương dành cho mình.


Nhưng một khi người bị tổn thương là Kiều Nhã Tâm...


Chị tuyệt đối không thể khoan dung.


Tịch Dao lập tức quay sang đám vệ sĩ, giọng lạnh đến đáng sợ.


— Kéo anh ấy ra ngoài.


— Không được để anh ấy bước vào đây thêm một bước.


Hai người vệ sĩ nhanh chóng tiến đến, giữ chặt lấy Tịch Lâm rồi kéo anh về phía sân.


Tịch Lâm nhất thời bừng tỉnh.


Anh vùng mạnh khỏi tay vệ sĩ, ánh mắt lập tức hướng về phía tôi.


— Nhã Tâm, đi với anh.


Tôi bối rối.


Chỉ biết cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào Tịch Lâm.


Tịch Dao lập tức hét ầm lên.


— Đủ rồi.


Tịch Lâm nhìn chị, ánh mắt rực lửa.


— Nhã Tâm là vợ tao!


Sự giận dữ trong đôi mắt ấy như muốn thiêu đốt tất cả những gì đang chắn giữa anh và tôi.


— Tránh ra.


Tịch Dao không nhúc nhích.


— Em nói đủ rồi.


Hai anh em nhìn nhau.


Không ai chịu nhường nhịn.


Không khí trong dinh thự lại một lần nữa căng như dây đàn.


Tôi đứng bên cạnh Tịch Dao, bàn tay vô thức nắm lấy vạt áo chị.


Lúc này, tôi mới nhận ra...


Người duy nhất tôi muốn dựa vào, từ đầu đến cuối vẫn chỉ có chị.


Còn Tịch Dao không chút dao động.


— Nhưng em ấy không yêu anh.


Một câu nói lạnh lùng khiến Tịch Lâm chết lặng.


Anh siết chặt nắm tay, tiếp tục giãy giụa khi vệ sĩ kéo mình ra ngoài.


— Buông tao ra!


— Tao bảo chúng mày buông tao ra!


Tiếng gào của anh vang vọng khắp dinh thự.


Nhưng lần này...


Không một ai dám làm trái mệnh lệnh của Tịch Dao.

Bình luận (8)
Đăng ký tài khoản (5s xong)

Hãy là người bình luận đầu tiên