Tịch Lâm bị kéo nhanh ra ngoài cổng.
Còn Tịch Dao vẫn đứng đó, lồng ngực phập phồng vì cơn giận chưa thể nguôi.
Nhưng khi ánh mắt chị quay về phía tôi, tất cả sự tức giận ấy bỗng chùng xuống.
Chị nhìn trên má tôi hằn rõ năm dấu ngón tay đỏ ửng, nhìn nơi khóe môi còn vương chút đau đớn sau cú đánh vừa rồi.
Ánh mắt vốn đang lạnh lẽo của chị lập tức trở nên xót xa.
— Em có đau không?
Tôi sững sờ.
Thật sự là sợ đến mức chẳng còn cảm nhận được đau đớn gì.
Đến lúc này tôi mới nhận ra, điều khiến Tịch Dao tức giận đến như vậy...
Không chỉ vì Tịch Lâm đã xúc phạm chị.
Mà bởi vì anh ấy đã đánh tôi.
Nhìn ánh mắt đau xót của chị, tôi mới hiểu... Chị có thể nhượng bộ tất cả mọi người, nhưng nếu liên quan đến Kiều Nhã Tâm... đó chính là giới hạn cuối cùng của Ninh Tịch Dao.
— Em... không sao.
Tôi cố gắng lắc đầu.
Nhưng Tịch Dao lại bước đến, bàn tay run nhẹ nâng gương mặt tôi lên, cẩn thận nhìn vết thương.
— Đừng nói không sao.
Giọng chị khàn đi.
— Đỏ hết thế này, làm sao có thể gọi là không sao?
Tim tôi chợt thắt lại.
Tôi nhìn người trước mặt, bỗng cảm thấy cơn giận trong mắt chị chẳng còn đáng sợ nữa.
Bởi phía sau nó...
Là đau lòng.
Là xót xa.
Và có lẽ còn là sự tự trách vì đã không thể bảo vệ tôi khỏi cái tát oan nghiệt ấy.
Tôi chẳng biết mình phải làm gì mới là đúng.
Tịch Lâm là ân nhân đã đưa tay giúp đỡ tôi trong những ngày khốn đốn nhất.
Những ngày tôi chẳng còn bất kỳ người thân nào bên cạnh.
Còn Tịch Dao...
Lại là người mà Kiều Nhã Tâm này yêu bằng tất cả trái tim.
Tôi phải chọn thế nào đây?
Bảo vệ người mình yêu, rồi quay lưng với ân nhân?
Hay giữ lấy món nợ ân tình, rồi tự tay đẩy người mình yêu ra xa?
Mệt mỏi xen lẫn bất lực khiến đầu óc tôi gần như trống rỗng.
Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa.
Chân tôi vô thức bước về phía Tịch Dao.
Rồi ngay giây phút nhìn thấy chị, tất cả những cố gắng kìm nén từ trước đến giờ hoàn toàn sụp đổ.
Tôi nhào vào lòng chị.
Ôm chầm lấy chị như thể đó là nơi duy nhất tôi còn có thể tìm thấy cảm giác an toàn.
— Hức...
Tiếng khóc bật ra nghẹn ngào.
Tôi khóc như một đứa trẻ.
Bao nhiêu tủi thân, sợ hãi, day dứt và bất lực cùng lúc vỡ òa.
Tôi không còn muốn nghĩ nữa.
Không muốn lựa chọn nữa.
Cũng chẳng muốn phải mang món nợ ân tình ấy hay đối diện với những tổn thương đang chồng chất lên nhau.
Có một khoảnh khắc tuyệt vọng đến mức tôi chỉ muốn buông xuôi tất cả.
Muốn biến mất khỏi những giằng xé này.
Muốn mọi thứ kết thúc...
Nhưng vòng tay Tịch Dao đang ôm lấy tôi lại khiến tôi không thể thật sự buông mình xuống vực sâu ấy.
Chị siết chặt lấy tôi, giọng run lên bên tai:
— Nhã Tâm, có chị ở đây.
Chỉ một câu ấy thôi...
Khiến tôi càng khóc dữ dội hơn.
Cả ngày hôm đó, tôi chẳng thể nào nuốt nổi một miếng gì vào bụng.
Dù Tịch Dao cố ép tôi ăn, tôi vẫn chỉ lắc đầu.
Tôi ngồi thẫn thờ giữa phòng khách, ánh mắt vô định nhìn xuống sàn nhà.
Kiều Nhã Tâm này...
Rốt cuộc chỉ là một đứa vô dụng.
Tôi chẳng thể giúp được ai bất cứ chuyện gì cho ra hồn.
Ngược lại, còn vì sự xuất hiện của mình mà gây ra hết phiền phức này đến phiền phức khác, khiến những người bên cạnh cũng bị liên lụy.
Tôi cúi đầu, hai tay siết chặt lấy nhau.
Càng nghĩ, lòng càng nặng trĩu.
Tịch Dao hôm nay cũng chẳng đến công ty.
Chị ở lại bên cạnh tôi suốt cả ngày.
Có lẽ chị sợ tôi nghĩ quẩn.
Sợ tôi lại chìm vào những suy nghĩ tiêu cực đến mức chẳng thể tự mình thoát ra.
Cũng sợ rằng nếu để tôi một mình, ngay cả việc chăm sóc bản thân tôi cũng chẳng làm nổi.
Chị không nói ra.
Nhưng tôi hiểu.
Chị đang lo cho tôi.
Và chính điều đó lại khiến tôi càng cảm thấy mình chẳng xứng đáng với tình yêu này.
Tối đến, khi chuẩn bị đi ngủ, tôi nằm bên cạnh Tịch Dao rất lâu mới dám lên tiếng.
— Chẳng lẽ... em phải trốn thế này mãi sao?
Tịch Dao im lặng.
Một lúc sau, chị lại thở dài.
— Chị không biết phải làm thế nào.
Giọng chị rất nhỏ, mang theo sự bất lực mà trước đây tôi chưa từng nghe thấy.
— Nhưng bây giờ chị rối lắm.
Tôi quay sang nhìn chị.
Tịch Dao nằm ngửa, ánh mắt nhìn lên trần nhà, rất lâu sau mới tiếp tục.
— Dù gì Tịch Lâm cũng là anh em cùng chung máu mủ.
Chị dừng lại.
— Chị không thể coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tôi im lặng.
Tôi hiểu điều đó.
Cũng chính vì hiểu nên lòng càng đau.
Tịch Dao đang đứng giữa tôi và người anh trai của chị.
Còn tôi...
Lại chính là nguyên nhân khiến hai người họ trở nên đối đầu.
— Em xin lỗi...
Tôi khẽ nói.
Tịch Dao lập tức quay sang nhìn tôi.
— Đừng xin lỗi.
— Nhưng nếu không có em...
— Nhã Tâm.
Chị cắt ngang lời tôi.
Bàn tay chị tìm đến, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.
— Em không phải là gánh nặng.
Tôi cắn môi, nước mắt bắt đầu cay nơi khóe mắt.
— Nhưng em khiến chị phải lựa chọn giữa em và anh ấy.
Tịch Dao siết tay tôi chặt hơn.
Một lúc lâu, chị nói:
— Chị không biết ngày mai sẽ phải đối diện với anh ấy thế nào.
— Nhưng có một chuyện chị biết rất rõ.
Chị nhìn thẳng vào mắt tôi.
— Chị yêu em hơn bao giờ hết.
Tim tôi run lên.
Tôi lặng lẽ nhích lại gần, rồi rúc vào lòng Tịch Dao, để mặc chị ôm trọn lấy mình.
Một lúc lâu sau, tôi hỏi chị:
— Chị... còn hận em chuyện năm đó không?
Tịch Dao không trả lời ngay.
Chị cúi xuống, đặt lên trán tôi một nụ hôn thật nhẹ.
— Em nghĩ sao?
Tôi lắc đầu.
— Em không biết.
Tịch Dao siết chặt vòng tay hơn, giọng nói trầm xuống.
— Có yêu mới có hận.
Tôi im lặng.
— Chị từng hận em.
— Hận vì tại sao em lại nhẫn tâm bỏ chị như vậy.
Giọng chị run lên, như thể nỗi đau của năm đó, cái ngày tôi nhẫn tâm chọn rời đi, đến tận hôm nay vẫn chưa từng thực sự biến mất.
— Hận vì chị đã từng nghĩ... trong lòng em, tình cảm của chúng ta chẳng đáng là bao.
Tôi cắn môi, không dám nhìn chị.
Tịch Dao dịu dàng vuốt tóc tôi.
— Nhưng chị chẳng thể hiểu nổi chính mình.
— Càng hận em...
Chị dừng lại, hơi thở run bên tai tôi.
— Chị lại càng yêu em nhiều hơn.
Tôi nhắm mắt.
Nước mắt lặng lẽ trượt xuống.
Có những tình cảm tưởng rằng chỉ cần thời gian là có thể quên đi.
Nhưng hóa ra...
Có những người càng cố buông, lại càng khắc sâu vào tận tim.
Tôi muốn kể hết cho chị nghe về lý do năm đó.
Muốn nói tất cả.
Muốn nói rằng tôi chưa từng thật sự muốn rời bỏ chị.
Nhưng chẳng hiểu tại sao, mỗi khi những lời ấy sắp bật ra khỏi miệng, cổ họng tôi lại nghẹn cứng.
Tôi không thể nói được.
Đúng lúc ấy, một chuyện chợt lóe lên trong đầu tôi.
Sự việc ở căn nhà biển tình.
— Tịch Dao...
Tôi gọi tên chị.
— Hửm?
Tịch Dao lập tức đáp lại.
Tôi từ từ nới lỏng vòng tay, ngẩng lên nhìn chị.
— Căn nhà ở biển tình...
Chị hơi cau mày.
— Sao?
— Bức tranh của hai đứa mình...
Tôi nuốt khan.
— Nó đã bị phá nát.
Tịch Dao khựng lại.
— Em nói gì?
— Có phải... chị đã đến đó ngay sau khi trở về không?
Tịch Dao nhìn tôi đầy khó hiểu.
— Chị không hiểu.
— Phá cái gì?
Một cảm giác bất an chợt len lỏi trong lòng tôi.
Tôi nhìn chị, từng câu từng chữ chậm rãi được nói ra.
— Hôm em trở về...
— Bức ảnh của hai đứa bị phá nát.
— Cả những thứ chúng ta từng để lại ở đó cũng bị xáo trộn.
Tôi dừng lại, bàn tay vô thức siết lấy chăn.
— Còn có một số điện thoại lạ...
— Nó nhắn tin đe dọa em.
Tịch Dao bật ngồi dậy.
Sắc mặt chị lập tức thay đổi.
— Chị không có làm!
Tôi sững người.
Tịch Dao nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa đau đớn.
— Đúng, chị có giận.
— Chị có hận.
Giọng chị nghẹn lại.
— Nhưng chị chưa bao giờ muốn làm tổn hại đến những kỷ niệm đẹp của chúng ta.
Chị siết chặt bàn tay tôi.
— Càng không thể là chị phá căn nhà đó.
Tôi nhìn chị, đầu óc trở nên hỗn loạn.
Tịch Dao chậm rãi nói tiếp:
— Ngay cả những bức ảnh trong điện thoại...
Chị khẽ cười, nhưng trong mắt lại phủ đầy đau thương.
— Chị vẫn còn lưu giữ từng tấm một.
Tôi chết lặng.
Nếu người phá hủy tất cả những thứ đó không phải Tịch Dao...
Vậy thì hôm đó...
Rốt cuộc ai đã khiến tôi tin rằng người tôi yêu chính là kẻ muốn tôi biến mất khỏi cuộc đời chị?
Hãy là người bình luận đầu tiên
Yên Vũ Quán tiền thân là Nguyệt Truyện. Giờ đây chuyển sang Yên Vũ Quán để lưu giữ lại các truyện sáng tác mà tác giả đã đăng ở Nguyệt Truyện. Hy vọng các tác giả vẫn tiếp tục gắn bó với Yên Vũ Quán và sẽ còn đăng thêm nhiều truyện sáng tác hơn nữa. Mình hoạt động phi lợi nhuận nhé ^^