Từ ngày Lâm Tư Vân xuất hiện bên cạnh Lạc Ngôn, thế giới vốn luôn vận hành lạnh lẽo của anh bắt đầu có những thay đổi mà không ai ngờ tới.
Trước đây, trong mắt tất cả mọi người, Lạc Ngôn là một người không có điểm yếu.
Anh sinh ra trong bóng tối, trưởng thành giữa những cuộc tranh đấu, từng bước ngồi lên vị trí khiến vô số người phải kính sợ.
Anh chưa từng do dự.
Cũng chưa từng mềm lòng.
Mỗi một quyết định của anh đều lạnh lùng và chính xác đến đáng sợ.
Những người đi theo anh nhiều năm đều biết một điều:
Lạc Ngôn có thể mất tất cả, nhưng tuyệt đối không được phép để bản thân có một điểm yếu.
Bởi vì trong thế giới này, điểm yếu chính là thứ khiến một người mạnh mẽ nhất cũng có thể bị kéo xuống vực sâu.
Nhưng kể từ khi có Tư Vân...
Mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Có những lần nhiệm vụ vốn có thể giải quyết nhanh chóng, nhưng chỉ vì Tư Vân có mặt trong đó, Lạc Ngôn lại thay đổi kế hoạch.
Có những lúc anh vốn có thể dùng cách tàn nhẫn nhất để kết thúc mọi chuyện, nhưng anh lại cân nhắc đến việc liệu cảnh tượng đó có khiến cô sợ hãi hay không.
Anh vẫn là Lạc Ngôn lạnh lùng khiến người khác khiếp sợ.
Nhưng không còn là một Lạc Ngôn không có bất kỳ ràng buộc nào.
Trong mắt những người bên cạnh, người đàn ông từng bước đi trong máu và bóng tối ấy...
Đã có một người mà anh muốn bảo vệ bằng mọi giá.
Và người đó chính là Lâm Tư Vân.
Tin đồn về "công chúa của Lạc Ngôn" nhanh chóng lan rộng trong tổ chức.
Ban đầu chỉ là vài lời bàn tán nhỏ.
Nhưng càng ngày, những lời đó càng nhiều hơn.
"Đại ca thay đổi rồi."
"Trước đây anh ấy chưa từng để bất kỳ ai ảnh hưởng đến quyết định của mình."
"Nhưng bây giờ thì sao? Chỉ cần liên quan đến Lâm tiểu thư, anh ấy đều phải suy nghĩ thêm."
Những lời ấy truyền đến tai từng người.
Có người không phục.
Có người lo lắng.
Bởi vì họ không nghi ngờ năng lực của Lạc Ngôn.
Họ chỉ sợ một ngày nào đó, tình cảm sẽ khiến người mạnh nhất trong bọn họ mắc sai lầm.
Ngay cả ông trùm đứng sau tổ chức cũng bắt đầu chú ý đến chuyện này.
Ông ta nhìn những báo cáo trên tay, im lặng rất lâu.
Lạc Ngôn trước kia giống như một con dao sắc bén.
Không có cảm xúc.
Không có ràng buộc.
Nhưng một con dao khi có người muốn bảo vệ...
Liệu còn có thể sắc bén như trước?
Ở một nơi khác.
Bạch Nhược Lan ngồi trong căn phòng rộng lớn, nhìn người đàn ông trước mặt.
Lạc Thần vẫn dịu dàng như trước.
Anh vẫn nhớ những điều nhỏ nhặt về cô.
Vẫn quan tâm cô ăn uống đúng giờ.
Vẫn sẽ xuất hiện khi cô cần.
Nhưng cô biết.
Có thứ gì đó đã thay đổi.
Bởi vì ánh mắt của anh không còn đặt hoàn toàn trên người cô nữa.
Ngày trước, để theo đuổi cô, anh đã mất rất nhiều thời gian.
Cô từng là người duy nhất khiến một người kiêu ngạo như Lạc Thần phải kiên nhẫn.
Cô từng nghĩ...
Chỉ cần mình ở bên cạnh anh đủ lâu, họ sẽ có một tương lai rất đẹp.
Nhưng cô không ngờ rằng, người khiến anh thay đổi lại là một người con gái khác.
Lâm Tư Vân.
Một cô gái từng yếu đuối, từng cần được bảo vệ.
Nhưng bây giờ lại đứng bên cạnh Lạc Ngôn.
Càng nghĩ, lòng cô càng không cam tâm.
Cô có gì không bằng Tư Vân?
Cô có gia thế.
Có học thức.
Có năng lực.
Có sự ủng hộ của cả gia tộc.
Cô từng là người mà Lạc Thần phải cố gắng rất lâu mới có thể có được.
Nhưng cuối cùng...
Cô vẫn thua.
Thua trước một người mà ban đầu cô từng cho rằng chẳng có gì đặc biệt.
Đêm đó, Bạch Nhược Lan một mình đi trên con phố dài.
Ánh đèn thành phố kéo dài dưới chân.
Trong đầu cô liên tục hiện lên hình ảnh Lạc Thần nhìn Tư Vân.
Ánh mắt ấy...
Cô chưa từng nhận được.
Đột nhiên, vài chiếc xe màu đen dừng lại trước mặt.
Một nhóm vệ sĩ bước xuống.
Bạch Nhược Lan lập tức cảnh giác.
"Các người là ai?"
Người dẫn đầu cúi đầu.
"Bạch tiểu thư, có người muốn gặp cô."
"Tôi không có hứng."
Nhưng người kia chỉ bình tĩnh nói:
"Là Lý gia."
Bước chân Bạch Nhược Lan khựng lại.
Căn phòng sang trọng.
Lý gia ngồi đó, vẻ mặt hiền hòa như một người trưởng bối.
"Nhược Lan, lâu rồi không gặp."
Bạch Nhược Lan nhìn ông ta.
"Chú tìm cháu có chuyện gì?"
Trịnh gia cười nhẹ.
"Ta nghe nói gần đây cháu không vui."
Cô im lặng.
Ông ta tiếp tục:
"Là vì Lạc Thần?"
Bàn tay cô siết chặt.
Trịnh gia nhìn thấy phản ứng đó, khóe môi hơi cong lên.
"Thật ra ta rất hiểu cảm giác của cháu."
"Một người phụ nữ xuất sắc như cháu, tại sao lại phải thua một cô gái như Tư Vân?"
Câu nói ấy giống như một mồi lửa.
Đốt cháy sự không cam lòng trong lòng cô.
"Cháu không thua cô ấy."
Trịnh gia mỉm cười.
"Đúng. Cháu không thua."
"Chỉ là cháu đang đi sai cách."
Ông ta chậm rãi đặt ly trà xuống.
"Nếu muốn Lạc Thần quay lại nhìn cháu, trước tiên phải khiến Lâm Tư Vân biến mất khỏi thế giới của cậu ấy."
Bạch Nhược Lan im lặng.
"Nhưng cháu không thể làm gì cô ấy."
"Không cần."
Trịnh gia nói.
"Cháu chỉ cần cho ta một vài thông tin."
"Những nơi giao dịch, những tuyến hàng quan trọng của Lạc Ngôn."
"Ta sẽ khiến mọi chuyện xảy ra tự nhiên."
Ông ta nhìn cô.
"Chỉ cần vài lần thất bại, tổ chức sẽ nghi ngờ Tư Vân."
"Khi đó, người đẩy cô ta đi sẽ không phải cháu."
"Mà là chính những người bên cạnh Lạc Ngôn."
Bạch Nhược Lan dao động.
Cô không biết rằng...
Từ đầu đến cuối, cô chỉ là một quân cờ trong tay Lý gia.
Một tuần sau.
Tổ chức của Lạc Ngôn liên tục gặp chuyện.
Ba chuyến hàng bị chặn.
Hai cuộc giao dịch thất bại.
Một số thông tin quan trọng bị rò rỉ.
Điều đáng sợ nhất là...
Kẻ đứng sau dường như biết rõ từng bước đi của bọn họ.
Trong phòng họp.
Không khí nặng nề đến nghẹt thở.
Một người lên tiếng:
"Đại ca, chuyện này không thể là trùng hợp."
"Có người trong tổ chức bán thông tin."
Lạc Ngôn ngồi ở vị trí cao nhất.
Ánh mắt lạnh lẽo.
"Tiếp tục."
Người kia do dự.
"Những thông tin bị lộ... đều là những thứ Lâm tiểu thư từng biết."
Căn phòng im lặng.
Tất cả ánh mắt đều hướng về phía Tư Vân.
Nhưng Lạc Ngôn chỉ lạnh lùng nhìn bọn họ.
"Các người nghi ngờ cô ấy?"
Không ai dám trả lời.
Bởi vì ai cũng biết...
Người đầu tiên nổi giận nếu Tư Vân bị tổn thương chính là Lạc Ngôn.
Nhưng sự thật trước mắt lại khiến bọn họ không thể không nghĩ đến.
Tin tức cuối cùng cũng truyền đến tai ông trùm.
Ông ta gọi Lạc Ngôn đến.
"Cho cậu một tuần."
Lạc Ngôn im lặng.
"Nếu không tìm được kẻ phản bội..."
Ông ta dừng lại.
Ánh mắt lạnh xuống.
"Ta sẽ xử lý Lâm Tư Vân."
Trong khoảnh khắc đó.
Cả căn phòng như đóng băng.
Lạc Ngôn ngẩng đầu.
Ánh mắt anh lạnh đến cực điểm.
"Ông đang nghi ngờ cô ấy?"
Ông trùm nhìn anh.
"Ta đang nghi ngờ tất cả."
"Bao gồm cả cậu."
Lạc Ngôn không nói thêm.
Anh đứng dậy rời đi.
Nhưng trước khi bước ra cửa, anh dừng lại.
Giọng nói trầm thấp vang lên:
"Trong một tuần."
"Tôi sẽ tìm ra kẻ đó."
"Nhưng nếu ai dám động vào cô ấy trước khi sự thật được chứng minh..."
Ánh mắt anh trở nên sắc lạnh.
"Đừng trách tôi không nể tình."
Cánh cửa đóng lại.
Bên ngoài, cơn bão thật sự đã bắt đầu.
Lạc Ngôn chưa từng nghĩ sẽ có một ngày bản thân lại cảm thấy bất lực như vậy.
Không phải vì kẻ thù.
Không phải vì những cuộc tranh đấu kéo dài nhiều năm.
Mà là vì người con gái đang ở bên cạnh anh.
Anh có thể đối mặt với hàng trăm họng súng mà không chớp mắt, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Tư Vân, anh lại không biết phải nói gì.
Anh đã cố giấu.
Cố để cô không biết những áp lực đang đè nặng lên mình.
Nhưng Tư Vân hiểu anh quá rõ.
Cô biết mỗi khi anh im lặng quá lâu, mỗi khi anh đứng một mình nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng anh nhất định đang có chuyện.
Tối hôm đó, cô bước đến bên cạnh anh.
"Lạc Ngôn."
Anh quay đầu nhìn cô.
"Không có chuyện gì."
Tư Vân nhìn anh rất lâu rồi nhẹ nhàng nói:
"Anh nghĩ em vẫn là cô gái ngày trước sao?"
Lạc Ngôn khựng lại.
Cô nắm lấy tay anh.
"Em biết tổ chức đang nghi ngờ em."
"Em cũng biết anh đang chịu rất nhiều áp lực."
"Nhưng lần này... hãy để em cùng anh đối mặt."
Ánh mắt anh hơi dao động.
Cô mỉm cười.
"Em không muốn chỉ là người được anh bảo vệ."
"Em muốn là người có thể đứng bên cạnh anh."
Cuối cùng, Lạc Ngôn chỉ có thể siết chặt tay cô.
"Được."
"Chúng ta cùng tìm ra kẻ đó."
Tư Vân bắt đầu điều tra.
Cô không nóng vội.
Không tìm kiếm một người để đổ lỗi.
Cô xem lại từng chi tiết nhỏ.
Từng cuộc giao dịch.
Từng thông tin bị rò rỉ.
Từng người có khả năng tiếp xúc với những tài liệu quan trọng.
Nhưng càng điều tra...
Càng nhiều dấu vết hướng về một người.
Lạc Thần.
Những thông tin bị lộ đều là những thứ anh từng biết.
Những thời điểm xảy ra vấn đề cũng đều liên quan đến những lần anh xuất hiện.
Ngay cả một vài đoạn ghi chép cũng khiến mọi người nghi ngờ anh.
Nhưng Tư Vân lại không tin.
Cô biết Lạc Thần.
Biết anh có thể đau khổ.
Có thể ích kỷ.
Nhưng cô không tin anh sẽ phản bội.
Cuối cùng, cô chủ động hẹn anh gặp mặt.
Quán cà phê vắng người.
Lạc Thần nhìn những tài liệu trước mặt.
Anh im lặng rất lâu.
"Tư Vân..."
Cô nhìn anh.
"Em không đến đây để kết tội anh."
"Em chỉ muốn hỏi anh, chuyện này rốt cuộc là sao?"
Lạc Thần cúi đầu.
Trong lòng anh hiểu rõ.
Nếu Tư Vân đưa những thứ này cho anh xem...
Có nghĩa là tất cả bằng chứng hiện tại đều đang chỉ về phía anh.
Nhưng anh chưa từng nghĩ...
Người đứng sau tất cả lại là người bên cạnh mình.
Sau khi trở về, Lạc Thần lập tức bắt đầu điều tra.
Anh kiểm tra lại từng camera.
Từng bản ghi trong phòng làm việc.
Cho đến khi anh mở chiếc két sắt bí mật.
Mật khẩu chỉ có một mình anh biết.
Không.
Còn có một người biết.
Người anh từng tin tưởng nhất.
Ngày sinh của cô ấy.
Anh mở đoạn camera được lưu kín.
Hình ảnh hiện lên khiến cả người anh cứng đờ.
Bạch Nhược Lan.
Người con gái từng cùng anh trải qua những năm tháng đẹp nhất.
Người anh từng nghĩ sẽ cùng mình đi đến cuối đời.
Lại chính là người âm thầm lấy đi những bí mật của anh.
Lạc Thần đứng trước màn hình rất lâu.
Không tức giận.
Không gào thét.
Chỉ cảm thấy đau đớn.
Bởi vì anh nhận ra...
Người khiến mọi thứ trở nên hỗn loạn không phải một kẻ xa lạ.
Mà là người anh từng yêu.
Lạc Thần không trốn tránh.
Anh tự mình đến gặp ông trùm.
"Tôi có lỗi."
"Tất cả những thông tin đó đều xuất phát từ tôi."
Ông trùm nhìn anh lạnh lùng.
"Vì một người phụ nữ?"
Lạc Thần không trả lời.
Bởi vì anh biết.
Dù là vô tình hay cố ý...
Sai lầm vẫn là sai lầm.
Căn phòng phía sau vang lên những âm thanh nặng nề.
Lần đầu tiên, người từng kiêu ngạo như Lạc Thần phải chịu đựng tất cả mà không phản kháng.
Khi Lạc Ngôn đến nơi, anh nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
Lạc Thần nằm đó.
Sắc mặt trắng bệch.
Nhưng ánh mắt vẫn tỉnh táo.
Chỉ một giây, Lạc Ngôn đã hiểu.
Lạc Thần đã tự nhận hết mọi chuyện.
Hai người nhìn nhau.
Không ai nói gì.
Cuối cùng, Lạc Ngôn chỉ lạnh nhạt nói:
"Đủ rồi."
Ông trùm nhìn anh.
"Muốn bảo vệ nó?"
Lạc Ngôn im lặng.
Sau đó nói:
"Tôi muốn hắn còn sống để tự chịu trách nhiệm."
Sau khi mọi chuyện sáng tỏ, ông trùm ra lệnh:
"Lý Gia."
"Lần này phải kết thúc."
Lạc Ngôn cùng Tư Vân tự mình đến gặp Trịnh Gia.
Khi đó, ông ta đang thực hiện một cuộc giao dịch khác.
Nhưng tất cả đã nằm trong tính toán của Lạc Ngôn.
Ánh đèn trong kho hàng bật sáng.
Từng người của Lạc Ngôn xuất hiện.
Lý Gia nhìn xung quanh.
Ông ta bật cười.
"Không ngờ ta lại thua trong tay các người."
Lạc Ngôn lạnh lùng nhìn ông ta.
"Ông thua vì đánh giá thấp lòng tin giữa chúng tôi."
Lý Gia biết mình không còn đường lui.
Nhưng trước khi bị đưa đi, ông ta nhìn về phía Tư Vân.
"Ngươi muốn biết sự thật về cha mình không?"
Tư Vân khựng lại.
Ông ta cười.
"Năm đó..."
"Chính ta là người khiến ông ấy chết."
Không khí lập tức trở nên yên lặng.
Lạc Ngôn lo lắng nhìn cô.
Nhưng Tư Vân chỉ đứng đó.
Không khóc.
Không nổi giận.
Cô chỉ nhẹ nhàng nói:
"Ông nghĩ nói những lời này sẽ khiến tôi mất kiểm soát sao?"
Cô nhìn ông ta.
"Ông sai rồi."
"Người chiến thắng không phải người biết giết người."
"Mà là người không để bóng tối biến mình thành giống ông."
Lạc Ngôn nhìn cô.
Trong khoảnh khắc đó, anh biết cô thật sự đã trưởng thành.
Lý Gia bị đưa về tổ chức.
Lạc Ngôn không lập tức giết ông ta.
Anh để ông ta sống.
Để từng ngày phải trả giá cho những gì mình gây ra.
Chỉ đến khi Tư Vân xuất hiện, mọi chuyện mới dừng lại.
Cô nhìn anh.
"Đủ rồi."
Lạc Ngôn nhìn cô.
Cuối cùng anh cũng buông tay.
Tối hôm đó.
Tư Vân tự mình chuẩn bị một bữa ăn rất lớn.
Lạc Ngôn nhìn bàn thức ăn trước mặt, hơi ngạc nhiên.
"Ngày gì vậy?"
Cô cười.
"Hôm nay xem như em chính thức giới thiệu anh với ba em."
Lạc Ngôn im lặng.
Tư Vân nhẹ giọng:
"Ba em không còn nữa."
"Nhưng nếu ông ấy còn ở đây, chắc ông ấy cũng sẽ chấp nhận anh."
Lạc Ngôn cúi đầu cười.
Lần đầu tiên, người đàn ông khiến cả giới ngầm sợ hãi lại có vẻ hạnh phúc đơn giản như vậy.
Sau bữa ăn, anh chủ động dọn dẹp.
"Em đi nghỉ đi."
"Anh làm được."
Tư Vân nhìn bóng lưng anh, khóe môi cong lên.
Có lẽ đây chính là cuộc sống cô từng mong muốn.
Không phải một người bảo vệ cô mãi mãi.
Mà là một người cùng cô bước đi.
Cùng lúc đó.
Trong bệnh viện.
Lạc Thần vẫn chưa tỉnh lại.
Bạch Nhược Lan ngồi bên giường.
Cô nhìn người đàn ông từng yêu mình đến vậy.
Nước mắt rơi xuống.
Cô đã có tất cả.
Nhưng cuối cùng lại tự tay phá hủy tất cả.
"Lạc Thần..."
"Xin lỗi..."
Nhưng người nằm trên giường vẫn không đáp lại.
Chỉ có tiếng máy móc vang lên trong căn phòng lạnh lẽo.
Ngoài cửa sổ.
Ánh bình minh dần xuất hiện.
Sau tất cả những bóng tối...
Hãy là người bình luận đầu tiên
Yên Vũ Quán tiền thân là Nguyệt Truyện. Giờ đây chuyển sang Yên Vũ Quán để lưu giữ lại các truyện sáng tác mà tác giả đã đăng ở Nguyệt Truyện. Hy vọng các tác giả vẫn tiếp tục gắn bó với Yên Vũ Quán và sẽ còn đăng thêm nhiều truyện sáng tác hơn nữa. Mình hoạt động phi lợi nhuận nhé ^^